Đời người như bóng câu qua cửa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

17082010

Bài gửi 

Đời người như bóng câu qua cửa




Câu thành ngữ phương Đông đó dạy ta điều gì. Đó là trách nhiệm sống ở đời.

Đời người không dài lắm; kể cả trong thời đại ngày nay tuổi thọ của con người có tăng lên đáng kể. Ví đời người như bóng câu qua cửa sổ là cũng để diễn tả rằng: Anh ta mới ngày nào đó mà đã ra đi rồi, nhanh như đàn chim câu trắng thoắt hiện trong cửa bỗng thoắt biến ra ngoài cửa hoặc như đàn ngựa ngoài đường vụt nhanh qua cửa nhà mình.

Do vậy mà con người khi đang sống phải sống như thế nào cho ra sống, cho xứng đáng với non sông, đất nước, đất nước; sống phải có ích, phải để lại cho đời những điều có lợi cho sự phát triển.

Thời gian là vàng là ngọc; phải tranh thủ, phải trân trọng, phải biết sử dụng nó một cách có ích. Thời gian là một dòng chảy thẳng, đều đặn liên tục; không bao giờ dừng lại chờ người chậm chạp, càng không bao giờ quay lại cho kẻ nhỡ tay, sẩy chân sửa sai. Chớ để cho thời gian trôi qua vô vị để rồi đến khi hối tiếc thì đã muộn.

Trên đời này không thiếu người cứ sống theo thói quen, để cho ngày tháng lặng lẽ trôi qua, không hề luyến tiếc. Đến khi về già nhìn lại thật buồn cho một đời người lãng phí. Khi đó có muốn dạy lại điều gì cho con cháu thì cũng không đủ can đảm để thực hiện.


Không có mùa xuân quanh năm nhưng có tâm hồn trẻ mãi

Mùa xuân là thời gian đầu năm có thời tiết và quang cảnh thiên nhiên đẹp nhất, phù hợp với tình cảm nhu cầu thẩm mỹ của con người. Nó nằm trong những tháng ngày nhất định rồi cũng phải nhường chỗ cho những mùa khác (hạ, thu, đông).

Trên đời này ở hành tinh này không có mùa xuân quanh năm, cũng không có mùa xuân vĩnh cửu.

Song tâm hồn con người thì vẫn có thể trẻ mãi dù cho năm tháng lần lượt trôi đi, tuổi tác chồng chất, da dẻ nhăn nheo, chân tay mềm yếu. Để cho tâm hồn cằn cỗi (tri thức hao mòn, tình cảm khô khan, ý thức thấp kém…) nhất là trong khi tuổi chưa cao là tự xóa bỏ mình, tự xóa bỏ mùa xuân trong lòng mình, tự cắt ngắn đời mình.

Trên thực tế, không ít người có tâm hồn trẻ mãi. Bác Hồ khi đã về già vẫn luôn lạc quan, yêu đời, tin tưởng vào nhân dân, và tương lai đất nước, vẫn ham đọc sách, làm thơ và vui chơi với các cháu trong lúc vẫn lo toan bộn bề công việc hệ trọng. Nhà văn Nguyễn Tuân khi đã bước vào tuổi cao ông vẫn rất nhiều bạn bè, vẫn hàn huyên mọi chuyện trên đời kể cả chuyện tình yêu trai gái.



Tâm hồn cằn cỗi - mất trẻ, trí óc mẫn tuệ - chẳng già

Sự già trẻ của con người không hoàn toàn phụ thuộc vào thể xác và tuổi tác, nhất là tính tình và phong cách sống.

Có những người còn trẻ, chỉ mới khoảng ba, bốn mươi tuổi mà tính tình và phong cách sống cứ như ông cụ non. Nhưng lại có không ít người già, tuổi đã sáu, bảy mươi tuổi song tính tình và phong cách sống lại trẻ trung hoạt bát chẳng kém mấy thanh niên.

Những điều nghịch lý đó thường phụ thuộc vào tâm hồn trí tuệ con người. Khi mà tâm hồn nghèo nàn cằn cỗi, trí óc rỗng tuếch thì con người dù còn ít tuổi cũng đã mất hết sức sống trẻ trung. Nhưng khi tâm hồn còn phong phú, trình độ hiểu biết dồi dào luôn cập nhật với các vấn đề thời cuộc thì dẫu đã nhiều tuổi vẫn không già.

Thành ngữ phương Đông có câu: “Đừng sợ sự già nua của tuổi tác, chỉ sợ sự cằn cỗi của tâm hồn”. Tục ngữ của vùng Đông Âu có câu: “Tâm hồn cằn cỗi, mất trẻ; Trí óc mẫn tuệ, chẳng già”.

Rõ ràng những tư tưởng lớn đã gặp nhau. Trong thời đại ngày nay càng phải hết sức coi trọng việc trau dồi cho mình một tâm hồn tươi tắn, một tiềm năng hiểu biết cần thiết và phong cách sống văn minh, hòa nhập.




Không sợ già, chỉ sợ tâm hồn cằn cỗi

Già, trẻ là những kết quả tự nhiên của sự biến động thời gian. Người nhiều tuổi bước vào tuổi hưu người ta thường coi là tuổi già. Đó là lẽ tự nhiên, là điều thường tình không có gì phải sợ. Vả lại có sợ, nó cũng đến; quy luật muôn đời mà. Ta cố gắng ăn uống, ngủ, chơi bời, làm việc điều độ thì sức khỏe giữ được lâu, tốc độ lão hóa của cơ thể cũng chậm lại.
Điều quan trọng thực sự đáng sợ là sự cằn cỗi của tâm hồn. Có không ít người, tuổi chưa nhiều nhưng đã lo sống gấp, tự xóa bỏ hết mọi nhu cầu văn hóa trí tuệ. Tâm hồn của con người có bị sự chi phối bởi tuổi tác nhưng nó còn bị sự chi phối của nhiều yếu tố khác như sự tích lũy tiềm năng trí thức, sự tu dưỡng tính tình, tư cách, tư tưởng, quan hệ bạn bè, môi trường sống… Sinh hoạt tâm hồn là một dạng hoạt động vật chất khác. Nó rất cần cho cuộc sống của con người, nó duy trì và phát huy hiệu quả làm việc, nó làm tăng khả năng cảm nhận, cảm thụ và thưởng thức cái hay, cái đẹp trên đời.

Bước vào tuổi già mà tâm hồn còn phong phú, trẻ trung thì cũng hạn chế được rất nhiều mặt khó tính do tuổi tác mang lại. Sự phong phú, trẻ trung của con người dễ làm cho ta quên sự già nua của tuổi tác, luôn luôn cảm thấy yêu đời và lạc quan và do đó tuổi thọ cũng dễ được kéo dài. Đó là hạnh phúc lớn lao của con người và cũng là may mắn lớn cho con cháu.

Theo chungta.com

__________________________
What will be will be
The future's not ours to see
avatar
cherish
Quản trị diễn đàn
Quản trị diễn đàn

Tổng số bài gửi : 297
Điểm danh vọng : 4

Xem lý lịch thành viên http://window.lovelyforum.net

Về Đầu Trang Go down

Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Đời người như bóng câu qua cửa :: Comments

Bài gửi on Fri Aug 20, 2010 1:28 pm by cabongma

Như trên phân tích là nên làm sao cho tâm hồn trẻ mãi , tuổi già mà tâm hồn còn phong phú . Vấn đề tiếp tục là : làm sao để cho tâm hồn trẻ mãi , làm sao để tuổi già mà tâm hồn còn phong phú ?

Về Đầu Trang Go down

avatar

Bài gửi on Fri Aug 20, 2010 9:19 pm by cherish

Có một điều là ko biết có phải vô tình hay cố ý mà ai đó tự cho mình là già trước tuổi hay tế nhị hơn, là chín chắn hơn so với tuổi khi vào một khoảnh khắc bất chợt nào đó người đó có chút trầm ngâm, suy tư, nhưng vô tình người đối diện nhận thấy và chợt thối lên rằng trông người đó như như ông cụ non, như bà già hay đại loại là gì gì đó quá già dặn so với lứa tuổi lẽ ra hồn nhiên của người đó,...và rồi những gì ấn tượng thì khó phai và nó cứ vô tình ám ảnh hay dai dẳng tác động ko ít thì nhiều trong những khoảnh khắc tương tự về sau...và rồi vô tình một lúc nào đó người đó chợt nhận ra rằng mình đã vô tình để đánh mất tâm hồn trẻ trung hồn nhiên của mình từ lúc nào ko biết, từ lúc mà đáng lẽ nó còn chưa đến tuổi như thế, và rồi khi những gì vuột mất theo thời gian thì ko cách gì có thể níu kéo lại được nữa, stephen hawking đã nói rồi, thời gian ko có chiều ngược lại....ít nhất là trong dòng chảy hiện tại của con người...

Về Đầu Trang Go down

Bài gửi on Fri Aug 20, 2010 11:23 pm by cabongma

Ta hãy tìm hiểu xem nguyên nhân nào làm cho một người nào đó hay làm cho chính mình trầm ngâm ,suy tư và khoác vào chiếc áo ông cụ non ,bà già . Như bạn nói trên , vô tình và cố ý . Vô tình thành ông cụ non . Cố ý thành ông cụ non . Ta hãy nghỉ xem tại sao vô tình ta trở thành ông cụ non ? Trường hợp cố ý thành ông cụ non thì do đâu? Nguyên nhân đánh mất tâm hồn trẻ trung hồn nhiên là nguyên nhân vô tình không phải cố ý . Một anh chàng giả chính chắn đạo mạo sẽ lòi cái đuôi con nít ra trong một vài cử chỉ nào đó . Vì đâu mà ta vô tình đánh mất sự trẻ trung ? Có đôi khi đã biến mình thành quỷ dử như trường hợp Nhạc Bất Quần trong Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung .
Có những ấn tượng khó phai và mau phai . Nhưng không phải không có cach nào kéo lại . Trường hợp ông vua buồn 10 năm , nhưng khi Tôn Ngộ Không biết nguyên nhân là ái thiếp bị quỷ bắt , Tôn Ngộ Không đưa ái thiếp về là ông vua hết bệnh nan y . Khi Dương Qua mời được Châu Bá Thông về với Thần Toán Anh Cô thì mọi việc được giải quyết . Trong lúc trải qua cuộc sống hàng ngày ta chú ý xem cái gì làm ta đánh mất sự trẻ trung hồn nhiên , ta để ý xem có cách kéo lại những cái đã mất hay không ? Thời gian không có chiều ngược lại , nhưng tâm hồn có chiều ngược lại không ? Nhạc sỹ Vũ Thành An là ví dụ về chiều ngược lại của tâm hồn .

Về Đầu Trang Go down

Bài gửi  by Sponsored content

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết